Popular Posts
-
Các bạn có thích mèo Garfield không? Chuẩn bị những nguyên liệu sau: - Kẹo màu các loại ...
Pages
Powered by Blogger.
Tổng Hợp
-
▼
2011
(151)
-
▼
September
(52)
- Những đôi mắt kì lạ nhất trong tự nhiên (Phần 2)
- Những đôi mắt kì lạ nhất trong tự nhiên (Phần 1)
- Nghệ thuật mê hoặc đến từ đôi mắt
- Tìm hiểu về trọng lượng cơ thể qua tranh cực vui
- Những sao nữ châu Á điêu đứng vì lộ ảnh nude
- Cận cảnh dế Sony Ericsson "xinh gái" nhất Việt Nam
- Đừng khóc ở Rome
- DiLi- từ trinh thám kinh dị đến hồi ức học đường
- Bật mí 15 bí ẩn hay ho của bộ não
- Cùng hot girl Mie đi "tour" quanh trường học của mình
- Ngắm vẻ đẹp thiên thần của Diệp Bảo Ngọc
- Lộ tẩy những sự thật siêu funny của những chú tinh...
- Điểm qua street style của Sao tuần 2 tháng 9
- PR 0h1309 Dsong Quỳnh Trang – cô bạn nhỏ sở hữu nh...
- Cụ bà thọ nhất VN 118 tuổi, có 11 con
- Top 5 vitamin "đánh bại" các bệnh ung thư
- Những người giàu nhất TTCK Việt Nam tính tới tháng...
- 10 bàn phím máy tính đáng mua nhất hiện giờ
- Hành trình trở thành người Mẹ lý tưởng của con .
- 1001 lý do sinh viên nên dùng laptop!
- Ngọc Quý thích nhất Trung thu được đi chơi phố đèn...
- Đỗ ĐH với 27 điểm, cậu học trò nghèo lo không có t...
- Đề nghị Thủ tướng tặng Bằng khen cho lớp học có 10...
- Cậu bạn 13 tuổi phát hiện ra “bí mật của tự nhiên”
- Hồi tưởng sự kiện 11/9 qua các tác phẩm nghệ thuật...
- Hồi tưởng sự kiện 11/9 qua các tác phẩm nghệ thuật...
- Siêu phẩm điện thoại cực Hot chào mừng năm học mới.
- Điểm mặt “anh tài” tại Frankfurt 2011
- Ngắm chân dài tuổi teen Ngọc Quý tinh khôi áo dài ...
- 10 ngành công nghiệp được khách hàng trung thành nhất
- 14 vụ cắt giảm nhân sự đình đám ở Mỹ
- Lutnick người sống sót cho tương lai của Cantor Fi...
- Wales fan dies after incident at Wembley England game
- Yahoo boss Carol Bartz is fired by US internet com...
- Hosni Mubarak's trial to resume in Cairo after scu...
- Lời cảm ơn "đặc biệt" đầu năm học mới
- Thủ khoa Lê Minh Khiết: “Mình sợ nhất môn văn”
- Uyển Như - Cô bạn 16 tuổi có kinh nghiệm 3 năm làm...
- 1001 kiểu pose hình của teen ở phố lồng đèn
- 10 nghề kiếm bộn tiền nhất trong tương lai
- Những minh tinh kinh doanh giỏi nhất Trung Quốc
- Google+ đang giảm user một cách chóng mặt
- Cơ hội sở hữu dòng IBM cao cấp với giá sinh viên.
- Có ngay laptop với hơn 1 triệu đồng.
- 15 điều cho 15 phút thuyết trình
- NGÔI NHÀ CHUNG
- Thiên nhiên và những câu chuyện thú vị tuần qua
- "Bật mí" loài động vật được yêu thích nhất hành tinh
- Chân dung những phụ nữ quyền lực nhất trong lịch s...
- Chân dung những phụ nữ quyền lực nhất lịch sử (Phầ...
- Satavina - Đợi mùa thu hoạch
- Chong ca mat!!!
-
▼
September
(52)
Đăng Ký Nhận Quà
Popular Posts
-
Đó chính là nữ hoàng cuối cùng của Hawaii, Thủ tướng Israel Golda Meir, Thủ tướng Ấn Độ Indra Gandhi, Eva Peron và "Bà đầm Thép...
-
2011 là năm chứng kiến những cuộc chay đua giữa các hãng công nghệ hàng đầu hiện nay, tuy nhiên, Microsoft dường như khá bình lặ...
-
9 người gốc Việt "ghi điểm" với thế giới năm 2011 mang trong mình dòng máu Việt, cộng đồng người gốc Việt ở nước ngoài...
-
(link sopcast sẽ cập nhật trước khi các trận đấu diễn ra khoảng 5 phút, tất cả các trận đấu tiêu điểm và "Super Sunday" đ...
-
Oh! >> link sopcast xem bóng đá trực tuyến được cập nhật tại đây (chuẩn HD) || xem kết quả bóng đá trực tuyến || xem bó...
- Home »
- Lời cảm ơn "đặc biệt" đầu năm học mới
Unknown
On Tuesday, September 6, 2011
Một năm học mới nữa lại đến, những bạn học trò luôn tự hứa với lòng mình
sẽ thật cố gắng để thay lời cảm ơn của mình đối với cha mẹ, thầy cô,
bạn bè… và cả với những “người đặc biệt” khác nữa.
Dành cho bác bảo vệ hiền lành
Mỗi
sáng đến trường, hình ảnh đầu tiên luôn xuất hiện trước mắt cháu chính
là cảnh bác tất bật ghi vé xe, rồi hét khàn giọng nhắc nhở bọn cháu xếp
xe cho gọn gàng để các bạn khác có chỗ để. Vì thế, bác là người đầu tiên
mà cháu muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất.
Cháu
nhớ có lần vì mê nhẩm lại bài cũ để chuẩn bị cho giờ kiểm tra trên lớp,
cháu nhét đại xe vào một chỗ mà không để ý đã ngáng đường biết bao
nhiêu bạn đằng sau. Đến khi bác quát lên, cháu mới giật mình nhìn lại,
rối rít xin lỗi bác, thế mà bác chỉ xuề xòa xua tay bảo cháu: “Khổ thân chúng mày, học nhiều quá lú lẫn hết cả người, thôi lên lớp nhanh đi không muộn!”.
Rồi cả những lần mấy bạn nam lớp cháu ra ngoài mua đồ ăn sáng, đến khi
quay lại thì cổng đã đóng, thế là liều mình trèo cổng sau vào, làm gãy
cả mấy nan cổng, bác nhìn thấy nhưng vẫn vờ như không biết để các bạn ấy
vào lớp, rồi tự mình hì hụi sửa lại. Giờ nhắc lại chuyện cũ, bác chỉ
cười vỗ đầu chúng cháu: “Hôm đấy bắt lại để chúng mày chết đói thì lấy sức đâu mà học…”. Nghe sao mộc mạc mà thân thương đến vậy.

Bác bảo vệ luôn là hình ảnh tuyệt vời. (Ảnh minh họa)
Năm
học mới đến rồi, cháu lại được nghe những hồi trống rộn vang mà hàng
ngày bác gióng lên, lại “được” bác quát tháo mỗi lần mắc lỗi, lại được
chào thật to mỗi lần đi ngang qua phòng bác… Bác này, chúng cháu cảm ơn
bác thật nhiều!
Dành cho cô bán hàng ở căng-tin
Căng-tin
trường học có lẽ là nơi thân thuộc nhất đối với lũ học trò chúng cháu.
Thế nên dần dần cô cũng trở nên thân quen hơn, có lẽ chẳng đứa nào trong
số cả nghìn học sinh trong trường là không biết cô cả, vì cô nổi tiếng
thế đấy, hì hì. 
Cô
thương lũ học sinh ngày ngày đầu tắt mặt tối với bài vở trên lớp, chỉ
tranh thủ được ít thời gian giải lao xuống căn-tin ăn tạm cái bánh mì,
uống cốc trà chanh để lấy sức tẹo nữa lên “chiến đấu” tiếp, nên lúc nào
cũng ưu ái bọn cháu nhiều. “Thêm cho
chúng mày ít ruốc, ít trứng cho nó đậm đà”, “cứ lấy nhiều nước vào uống
cho đỡ khát, trời nóng thế này chịu làm sao được”, “thôi có mỗi cốc
nước, hôm sau lấy thêm cái gì rồi dồn lại trả luôn một thể”… chỉ
là những quan tâm nho nhỏ thôi, nhưng ấm áp lắm cô ạ. Vì cô mê phim Hàn,
nên mỗi khi ra chơi, lũ con gái chúng cháu có thêm thú vui mới là được
xuống căn-tin “tám” với cô về tập phim tối qua, được bức xúc với cô về
một chi tiết buồn trong phim, hay mấy cô cháu lại cười rúc rích vì một
cảnh lãng mạn nào đó…, rộn ràng cả một góc sân. Những lúc ấy, mọi căng
thẳng, áp lực học tập trên lớp như tan biến hết không tung tích ấy cô ạ!
Sau
những ngày hè xa trường lớp, chúng cháu lại bắt đầu tấp nập, háo hức
đón chờ một năm học mới, sẽ lại chạy đến căng-tin, tán gẫu với cô, hỏi
thăm cô hè vừa rồi không gặp bọn cháu chắc buồn lắm chứ gì…và cảm ơn cô
nữa chứ, cô nhỉ!
Dành cho cây phượng già trong sân
Một
mùa ra hoa nữa của "mày" lại qua rồi, "tao" còn nhớ cách đây mấy tháng,
"mày" mới chỉ hé những nụ hoa đầu tiên, đỏ li ti, rồi dần dần, "mày"
vươn mình và rực rỡ từ lúc nào chúng "tao" chẳng biết. Chỉ nhớ một ngày,
vô tình nhìn xuống, thấy cánh hoa đỏ rực rụng đầy sân trường, ngước mắt
lên: “À, thì ra phượng đã nở rồi đấy, hè đến rồi đấy!”.
Nhớ ngày còn nhỏ, mỗi lần nhìn thấy "mày" đơm hoa, "tao" lại thích lắm,
vì sắp được nghỉ hè, sắp được ngắt mấy cánh hoa phượng về bày ra đủ trò
chơi với đám bạn trong lớp, vui ơi là vui. Nhưng rồi thời gian trôi,
càng lớn "tao" lại càng ghét "mày", vì khi hoa phượng nở, là lại bớt đi
một năm tao được tận hưởng cuộc đời học sinh trong sáng, vui tươi, là
báo hiệu một mùa chia tay buồn…
Giờ đây hoa phượng đã tàn, màu lá phượng xanh rì ngập tràn sân trường ngày khai giảng, và "tao" nhận ra rằng mình chẳng còn ghét "mày" như "tao" nghĩ. Có thể vì hoa nở rồi hoa tàn, nó thuộc về lẽ tự nhiên rồi, làm sao có thể bắt "mày" không được đến hè thì nở hoa, hoặc cũng vì mày đã trở thành một phần quá quen thuộc trong "tao" rồi, chẳng thể nào ghét bỏ được nữa.
Giờ đây hoa phượng đã tàn, màu lá phượng xanh rì ngập tràn sân trường ngày khai giảng, và "tao" nhận ra rằng mình chẳng còn ghét "mày" như "tao" nghĩ. Có thể vì hoa nở rồi hoa tàn, nó thuộc về lẽ tự nhiên rồi, làm sao có thể bắt "mày" không được đến hè thì nở hoa, hoặc cũng vì mày đã trở thành một phần quá quen thuộc trong "tao" rồi, chẳng thể nào ghét bỏ được nữa.

"Tao"
nghe các anh chi sinh viên kể rằng, chỉ có học sinh mới cảm nhận được
rõ rệt những cảm xúc tiếc nuối mỗi mùa hoa phượng đến thôi, còn khi đã
rời xa mái trường trung học, thì hoa nở lúc nào cũng chẳng ai hay, chẳng
còn quan tâm nữa… Vì thế từ giờ "tao" sẽ tập thói quen chú ý đến "mày"
hơn mỗi khi đến trường, quan sát "mày" thay đổi thế nào những lúc đổi
mùa, để sau này khi rời xa, "tao" sẽ chẳng phải hối tiếc như các anh chị
ấy nữa.
Cứ xanh tươi và rực rỡ mãi như thế nhé! Và, cảm ơn "mày", vì đã luôn ở đó, vì đã nở hoa…
Cuộc
đời học sinh thật đẹp biết bao, và trên bước đường ấy của mỗi người,
ngoài cha mẹ, thầy cô, bạn bè,… đều có những “người đặc biệt” luôn sát
cánh lặng thầm nhưng đầy ý nghĩa. Nhân dịp năm học mới, hãy cùng chúng
tớ gửi lời cám ơn chân thành nhất đến “họ”, bạn nhé!
