Unknown On Wednesday, September 7, 2011


 
 
 
(ĐTCK-online) Gần 10 năm sau vụ khủng bố lịch sử 11/9 của nước Mỹ là 10 năm bước ngoặt của rất nhiều cuộc đời sống sót. Đối với Howard W. Lutnick, người đứng đầu CTCK Cantor Fitzgerald, đó là 10 năm đau thương để vực dậy cả một sự nghiệp tưởng như đã vỡ tan tành.
Trở lại năm 2001, Lutnick khi đó là “hoàng tử” của Phố Wall. 40 tuổi đã đứng đầu cả một định chế tài chính quyền lực, Lutnick hàng ngày có thể nhìn xuống những đối thủ của mình từ tầng 105 của Tòa tháp Trung tâm Thương mại thế giới.
Và sau đó là một tấn thảm kịch. Sáng ngày 11/9 lịch sử, chiếc máy bay American Airlines đâm sầm vào Tòa tháp phía Bắc, cướp đi sinh mạng của ba phần tư số người làm việc tại văn phòng New York của CTCK Cantor Fitzgerald - tất thảy là 658 người. Số người này chiếm gần một phần tư tổng số người chết vào hôm đó, biến Cantor Fitzgerald trở thành biểu tượng của nỗi kinh hoàng 11/9 sau này.
Lutnick ngày ấy đã khóc trên kênh truyền hình quốc gia, nhưng sau đó ông cũng nhanh chóng tiến hành những quyết định kinh doanh không khoan nhượng, thậm chí là nhẫn tâm. Bốn ngày sau vụ tấn công, khi cả nước Mỹ còn đang choáng váng và sục sôi căm hờn, Lutnick đã cắt bỏ mọi phần tiền chi trả cho thân nhân nhân viên của mình, trước cả khi mọi người kịp biết có bao nhiêu người đã chết.
Hành động của Lutnick đã gây nên một làn sóng phẫn nộ, kể cả khi ông hứa gây dựng lại Công ty và chi trả 25% lợi nhuận cho các gia đình trong 5 năm nữa. Những gia đình giận dữ nói rằng, Cantor Fitzgerald đã kết thúc và 25% của số 0 cũng bằng 0.
Đổ thêm vào cơn giận của những thân nhân người bị nạn là những đối thủ luôn mong ước được thấy ngày tàn của Cantor Fitzgerald. Là một doanh nhân “máu lạnh” ngay cả theo tiêu chuẩn của Phố Wall, Lutnick đã tạo ra không ít kẻ thù cho mình. Người ta kể, vào năm 1996, khi Cantor - người thày của ông - chết đi, Lutnick đã đấu lại vợ của Cantor để giành quyền điều hành Cantor Fitzgerald và do đó bị cấm cửa không cho dự đám tang của Cantor. Những đối thủ nhảy vào tình thế đó để đẩy công ty của ông tới cái kết nhanh hơn bằng nhiều thủ đoạn.
Trong những ngày đen tối ấy, Lutnick bất chấp mọi lời lẽ. Ông là người dẫn dắt Cantor Fitzgerald ngay cả trước thảm họa khủng bố và ông biết rõ Cantor Fitzgerald của ông.
Trên thực tế, Cantor Fitzgerald trước đó đã là một thế lực lớn trên thị trường trái phiếu. Năm 2001, hơn 70% tổng số trái phiếu kho bạc Mỹ được giao dịch thông qua Cantor Fitzgerald. Đặc biệt, năm 1999, Lutnick dẫn dắt Cantor Fitzgerald bước vào thời đại công nghệ số khi phát triển đơn vị giao dịch điện tử mang tên eSpeed. Chính những hệ thống giao dịch điện tử này đã giúp Công ty hồi phục sau thảm họa: Cantor Fitzgerald mất hầu hết các broker (nhà môi giới), nhưng eSpeed không cần broker. Nếu không có công nghệ giao dịch mới, Cantor Fitzgerald có thể đã gục ngã.
Ngay hôm 11/9, người đứng đầu Văn phòng London của Cantor Fitzgerald đã giúp khẩn trương định dạng lại hệ thống giao dịch để các giao dịch tại New York có thể thực hiện qua London. Đồng thời, Lutnick và những nhân viên còn lại ở New York nhanh chóng đổ về trung tâm máy tính ở gần đó, vận dụng eSpeed để thanh toán các giao dịch cho khách hàng. 47 giờ sau cuộc tấn công, thị trường trái phiếu mở giao dịch trở lại và Cantor Fitzgerald cũng vậy.
Năm 2002 và 2003, eSpeed phát triển nhanh chóng khi Chính phủ Mỹ bắt đầu bán mạnh trái phiếu để bù đắp thâm hụt ngân sách. Năm 2004, Cantor Fitzgerald gia nhập vào hai mảng kinh doanh khác là giao dịch cổ phiếu và ngân hàng đầu tư, đồng thời lên kế hoạch thiết lập lại hệ thống giao dịch trái phiếu do broker điều hành mang tên BGC Partners. Chỉ riêng năm 2005, BGC đã tuyển thêm 1.000 broker. Tháng 4/2008, Cantor Fitzgerald sáp nhập BGC với eSpeed, kết hợp hệ thống công nghệ tự động của eSpeed với các broker của BGC.
Dựa trên những dữ liệu được đưa ra, người ta ước tính Cantor Fitzgerald và eSpeed trung bình kiếm được khoảng 150 triệu USD mỗi năm trong vòng 4 năm sau cuộc tấn công.
Nhưng trên tất cả sự hồi sinh của Cantor Fitzgerald, sự bù đắp của Lutnick cho thân nhân của các nhân viên bị nạn là đáng kể hơn cả: 5 năm sau thảm họa, mỗi gia đình đã được trả gần 175.000 USD. Những lời chỉ trích Lutnick cũng lắng lại theo thời gian, những người đã từng lên án ông giờ đây nói rằng ông đã làm đúng.
Đến tận bây giờ, Lutnick vẫn nói, ông sẽ không bao giờ vượt qua được thảm họa năm đó. Ông kể rằng, trong nhiều năm, ông luôn mơ thấy cơn ác mộng bị những con nhện chăng tơ dày đặc xung quanh khuôn mặt và tìm cách bóp nghẹt mình. Phải đến khi đã làm hết những điều cần làm, ông mới tìm lại được sự yên bình.
“Tôi tin vào cái mà tôi gọi là lý thuyết của người lướt ván”, Lutnick nói. “Bạn nhìn thấy một con sóng cực kỳ, cực kỳ lớn. Bạn vẫn lướt và hướng tới trước. Chỉ cần đừng nhìn lại đằng sau”.
Hải Linh (Theo báo chí nước ngoài)

Leave a Reply

Subscribe to Posts | Subscribe to Comments