Popular Posts
-
Các bạn có thích mèo Garfield không? Chuẩn bị những nguyên liệu sau: - Kẹo màu các loại ...
Pages
Powered by Blogger.
Tổng Hợp
-
▼
2011
(151)
-
▼
November
(49)
- Hà Hồ tưng bừng đón sinh nhật bên Quốc Cường và bè...
- Chùm ảnh nóng bỏng của cựu người mẫu Playboy xứ Hàn
- Những điểm 10 “bất thường” của Kim Thư
- Vẻ kiêu sa của Scarlett Johansson
- Tìm thấy 100 viên kim cương trong hòm công đức
- Cầu thủ tự tử: Góc khuất ngoài sân cỏ
- Triệu phú Internet bỏ học để lập nghiệp khi 16 tuổi
- Phố Wall thoát hiểm trong lạc quan pha lẫn hoài nghi
- Số tiền nặng tới 3.700 tấn của Apple sẽ mua được n...
- Mỗi giờ kiếm được 1 triệu USD
- Thể lệ cuộc thi “Bày tỏ lòng biết ơn”
- 10 cổ phiếu được các nghị sỹ Mỹ ưa chuộng nhất
- Gặp người VN duy nhất lọt top 30 nhà lãnh đạo GD s...
- Bảng tổng sắp huy chương Seagames 26
- Tỷ phú Warren Buffett: Tôi chỉ đầu tư những gì mìn...
- Bảng tổng sắp huy chương Seagames 26
- Truyện tranh: HẾT THỜI CON GÁI
- 11 thí sinh sẽ có mặt trong chung kết Hot Vteen to...
- BXH Bóng Đá Nam Seagames 26
- Bảng tổng sắp huy chương Seagames 26
- Giành 54 HCV, Việt Nam vượt qua Thái Lan chiếm vị ...
- Từ nhân viên khuân vác đến tổng giám đốc
- Thanh Hằng, Bích Phương tỏa sáng, Việt Nam đoạt 17...
- Chiến lược ba bước' làm nên tập đoàn máy tính Lenovo
- Cậu bé bán rau trở thành TỶ PHÚ MỸ
- Danh sách HCV của đoàn thể thao VN ở SEA Games 26
- Miss Teen đạp xe vì Vịnh Hạ Long và phiêu cùng đàn...
- Bật mí mở màn kiểu "xì tin" đêm chung kết Miss Teen
- Ca sỹ Mạnh Quân “tỏ tình” thí sinh Miss Teen
- Ngắm Emily, Huyền Baby, Hạnh Sino khoe vũ đạo nóng...
- Huyền Trang gửi lời chúc Miss Teen 2011 từ trời Âu
- Tuyệt chiêu “ủ ấm” mùa lạnh cho cô bạn độc thân
- 10 CEO Mỹ được tăng thù lao nhiều nhất
- 'Đại gia' mua 10 máy bay bày cách kiếm tiền
- Bí quyết dẫn đầu trường Tây của cậu học sinh Việt
- 10 cách để thoát khỏi nợ nần
- Chuyện ít biết về người phụ nữ giàu nhất Việt Nam
- Kỳ 3: “Gieo mầm” tư duy giàu có như thế nào là hiệ...
- Kỳ 2: Những kiến thức căn bản của khoa học làm giàu
- Kỳ 1: Làm giàu có thể học được?
- "Đại gia" Việt sở hữu 10 máy bay: "Máy bay không p...
- Truyện tranh: YÊU NÀNG KHÓ "CHIỀU"
- 11 loài "hung thần" nước ngọt
- World Travel Awards: Vinpearl - Khu nghỉ dưỡng hàn...
- 16 công ty có tác động lớn tới giá hàng hóa thế giới
- Những bể bơi "sành điệu" nhất thế giới
- Biết cách mua hàng theo nhóm vẫn tốt
- Tự do về tài chính các bạn trẻ nên nghĩ đến
- 10 bí mật các hãng hàng không không bao giờ muốn t...
-
▼
November
(49)
Đăng Ký Nhận Quà
Popular Posts
-
Đó chính là nữ hoàng cuối cùng của Hawaii, Thủ tướng Israel Golda Meir, Thủ tướng Ấn Độ Indra Gandhi, Eva Peron và "Bà đầm Thép...
-
2011 là năm chứng kiến những cuộc chay đua giữa các hãng công nghệ hàng đầu hiện nay, tuy nhiên, Microsoft dường như khá bình lặ...
-
9 người gốc Việt "ghi điểm" với thế giới năm 2011 mang trong mình dòng máu Việt, cộng đồng người gốc Việt ở nước ngoài...
-
(link sopcast sẽ cập nhật trước khi các trận đấu diễn ra khoảng 5 phút, tất cả các trận đấu tiêu điểm và "Super Sunday" đ...
-
Oh! >> link sopcast xem bóng đá trực tuyến được cập nhật tại đây (chuẩn HD) || xem kết quả bóng đá trực tuyến || xem bó...
Unknown
On Thursday, November 10, 2011
Không chỉ là một doanh nhân thành đạt, ông Trần Văn Thắng còn được cộng đồng người Việt ở châu Âu gọi với một biệt danh rất đặc biệt Thắng “ngổ”.
Là
một trong những thành viên sáng lập ra công ty Hành tinh xanh, đơn vị
nhập khẩu 10 chiếc máy bay cá nhân đang chờ thông quan ở Cảng Hải
Phòng, ông Trần Văn Thắng chia sẻ về “bí kíp” kinh doanh của mình: “Nếu
người có tiền, hạnh phúc là được tiêu tiền. Đừng nghĩ tiếc tiền. Đấy
là người không có tiền”.
Không
chỉ là một doanh nhân thành đạt, ông Trần Văn Thắng còn được cộng đồng
người Việt ở châu Âu gọi với một biệt danh rất đặc biệt Thắng “ngổ”.
Có lẽ chất “ngổ” trong con người ông rõ nhất là “dám làm những điều
người khác không dám làm”…
Ông Trần Văn Thắng – ông “chủ chợ” với mong ước đưa máy bay về “ươm mầm” đam mê và lòng dũng cảm cho nhiều người dân VN, hiện đảm đương nhiều chức vụ và cương vị khác nhau: Giám đốc khu vực châu Âu – Công ty Cổ phần Công nghệ Hành tinh xanh, Tổng giám đốc Omega Star Praha s.r.o., Giám đốc đối ngoại, Trưởng VP đại diện tại CH Séc – Công ty Cổ phần truyền thông Bóng đá VN,…Đó mới chỉ là 3 trong số rất nhiều các chức danh mà ông Thắng mới tiết lộ.
Thích làm cái khó
- Là một ông chủ sở hữu một chợ rất lớn, trị giá khoảng 20 triệu USD ở nước ngoài, điều gì khiến ông quyết định đầu tư vào việc mua 10 chiếc máy bay?
- Tôi thấy người Việt Nam mình đi lại quá khổ, bạn bè tôi ở nước ngoài đều đi bằng máy bay riêng, rất tiện.
Máy bay không chỉ giải quyết được các nhu cầu thiết thực mà nó phải đẳng ấp, đẳng cấp vì sao? Tôi không nói đẳng cấp là nhiều tiền, nhưng sẽ đẳng cấp khi đi cấp cứu, họp hành, công tác,... mà đi bằng máy bay.
Việc khai thác các tiện ích đặc biệt mà không phương tiện nào có được như rất nhanh chóng, không lo bị tắc đường,…chính là cái để thể hiện “đẳng cấp” phương tiện đi.
Ông Trần Văn Thắng – ông “chủ chợ” với mong ước đưa máy bay về “ươm mầm” đam mê và lòng dũng cảm cho nhiều người dân VN, hiện đảm đương nhiều chức vụ và cương vị khác nhau: Giám đốc khu vực châu Âu – Công ty Cổ phần Công nghệ Hành tinh xanh, Tổng giám đốc Omega Star Praha s.r.o., Giám đốc đối ngoại, Trưởng VP đại diện tại CH Séc – Công ty Cổ phần truyền thông Bóng đá VN,…Đó mới chỉ là 3 trong số rất nhiều các chức danh mà ông Thắng mới tiết lộ.
Thích làm cái khó
- Là một ông chủ sở hữu một chợ rất lớn, trị giá khoảng 20 triệu USD ở nước ngoài, điều gì khiến ông quyết định đầu tư vào việc mua 10 chiếc máy bay?
- Tôi thấy người Việt Nam mình đi lại quá khổ, bạn bè tôi ở nước ngoài đều đi bằng máy bay riêng, rất tiện.
Máy bay không chỉ giải quyết được các nhu cầu thiết thực mà nó phải đẳng ấp, đẳng cấp vì sao? Tôi không nói đẳng cấp là nhiều tiền, nhưng sẽ đẳng cấp khi đi cấp cứu, họp hành, công tác,... mà đi bằng máy bay.
Việc khai thác các tiện ích đặc biệt mà không phương tiện nào có được như rất nhanh chóng, không lo bị tắc đường,…chính là cái để thể hiện “đẳng cấp” phương tiện đi.
Ở
nước ngoài, nhiều người bạn tôi đã sử dụng máy bay cá nhân là phương
tiện đi lại bình thường. Có người, trong sân nhà luôn có 3 – 4 chỗ để
máy bay, tôi hỏi “vì sao nhà anh có 1 chiếc máy bay mà sao nhiều chỗ đỗ
thế?”. Anh bạn tôi bảo là để thế cho bạn bè đến chơi còn có chỗ để máy
bay.
Chính vì thế, khi anh Sơn (ông Cao Văn Sơn - Chủ tịch HĐQT Công ty Hành tinh xanh – PV) nêu ý tưởng là tôi đồng ý ngay.
- Số tiền đầu tư cho dự án này có nhiều không, thưa ông?
- Bước ban đầu là 10 triệu USD để lấy vốn, tôi là thành viên sáng lập nhưng cũng chỉ có 5 – 10% trong số đó, khoảng tầm 1 triệu USD. Song đã là thành viên sáng lập thì phải đủ năng lực để theo cuộc chơi này, chứ không phải lấy tiền đi vay ngân hàng để đầu tư vào đây, kiếm lãi.
- Bắt đầu và đi đầu, lúc nào cũng khó, ông nghĩ sao?
- Thì trước nay tôi toàn làm cái khó, chứ có làm cái dễ bao giờ đâu. Chưa ai biết làm gỗ, thì tôi đã mang gỗ từ Kon Tum ra, rồi chưa ai biết làm tàu thủy thì tôi đã làm tàu thủy. Nhiều cái khác nữa….
Người có tiền, hạnh phúc là biết tiêu tiền.
- Đầu tư vào một lĩnh vực rất mới ở Việt Nam, ông có sợ lỗ vốn?
- Đã kinh doanh không được nghĩ sẽ lỗ, đầu tư vào máy bay tôi nghĩ không thể lỗ vì dù thế nào 10 chiếc máy bay vẫn là của mình, vật chất không thể mất đi được.
Người có tiền sẽ kinh doanh theo nguyên tắc “thỏ ba hang”, phân tán đồng tiền theo định hướng để làm.
Thứ nhất, là định hướng làm sao để có thu nhập ổn định cho gia đình, để khỏi “mất vợ” và nuôi được con. Gia đình có tốt, thì công ty mới tốt và công ty tốt thì xã hội mới tốt.
Thứ hai, phải xác định công ty hoạt động cái gì? Nếu làm bất động sản thì phải có đất. Anh đi buôn bất động sản mà không có đất, toàn làm các dự án thì cuối cùng cái quan trọng nhất là đất vẫn không phải của anh.
Thứ ba là đất nước. Mình sinh ra lớn lên ở đâu thì phải yêu quý nơi đó. Quốc huy và Quốc kỳ phải tôn trọng vì đó là nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người và đó là niềm tự hào dân tộc. Vì vậy, phải luôn nghĩ làm gì cho quê hương, đất nước và đầu tư để quê hương, đất nước mình phát triển.
Tôi cho rằng thành phẩm kinh tế làm ra được để đưa vào ý nghĩa, không nên nghĩ được gì, khai thác như thế mất gì. Được cái đã có. Còn cũng như con chim đầu mùa, hạt vương hạt vãi mà ta không làm được nữa, ta xảy đi mất, thì coi như ta chỉ được hưởng thế thôi.
Nếu người có tiền, hạnh phúc là được tiêu tiền. Đừng nghĩ tiếc tiền. Đấy là người không có tiền.
Muốn được bay, chỉ có cách đi học nước ngoài
- Lần đầu tiên ông được ngồi trên máy bay là khi nào?
- Là khi tôi được cử sang Tiệp học cán bộ nguồn.
- Tại sao ông lại chọn đi Tiệp?
- Hồi đấy, cán bộ nguồn đi học chủ yếu đào tạo ở Nga, còn nếu muốn làm giàu thì sang Đức, muốn ăn chơi xa hoa thì đi Tiệp. Tôi chọn Tiệp.
- Vậy ông thích đi nước ngoài vì muốn ăn chơi?
- Vì nhiều lý do. Đầu tiên, tôi thấy các ông ở nước ngoài, ông nào cũng béo đẹp, ăn mặc đẹp, nói chuyện sang trọng.
Hồi tôi đi, ông bố vợ tương lai còn động viên, “thôi Thắng ạ, con cố gắng đi nước ngoài học chính trị về làm cán bộ. Ngày mai con đi máy bay, hôm nay chú đưa con ra xem máy bay như thế nào, ngày mai con ngồi nó xì khói bay lên, thú vị lắm. Còn từ ngày kia, thì ngày nào cũng sẽ là ngày Tết”.
Hồi xưa mỗi năm chỉ có 3 ngày Tết, mùng 1, mùng 2 và mùng 3, và chỉ Tết mới có thịt ăn. Nhưng nghe từ mai toàn Tết là Tết, tức là ngày nào cũng có thịt ăn, trứng thì luộc luôn trăm quả, nghĩ đã thấy sướng.
Ở nhà ốm đau lắm mới được mẹ luộc cho 5 quả trứng. Bố mẹ tôi đi mua sổ, tem phiếu (thời bao cấp) cùng lắm được vài lạng thịt, mấy quả trứng với cân đường.
Vì thế, nghe bố vợ tương lai nói vậy, tôi thích lắm.
- Thời đó, muốn được đi máy bay có khó lắm không?
- Khó chứ. Máy bay là phương tiện Việt Nam chưa có nhiều, được bay lên bầu trời là thích lắm.
Tự kiếm tiền để ăn chơi
- Vì sao ông có biệt danh Thắng “ngổ”?
- Cái này cũng khó nói. Có thể vì tôi thích làm những cái người khác không làm được. Tính ăn chơi cũng có sẵn trong máu, tôi ăn chơi nổi tiếng nhất nước CH Séc.
Tự thích ăn chơi, vì thế cũng phải tự kiếm được tiền để ăn chơi. Bố tôi tuy làm Thứ trưởng, nhưng thời đó cụ cũng không có gì, đôi dép cao su, rồi bộ quần áo bà ba là cùng, nhà thì Nhà nước cấp.
Chính vì thế, khi anh Sơn (ông Cao Văn Sơn - Chủ tịch HĐQT Công ty Hành tinh xanh – PV) nêu ý tưởng là tôi đồng ý ngay.
- Số tiền đầu tư cho dự án này có nhiều không, thưa ông?
- Bước ban đầu là 10 triệu USD để lấy vốn, tôi là thành viên sáng lập nhưng cũng chỉ có 5 – 10% trong số đó, khoảng tầm 1 triệu USD. Song đã là thành viên sáng lập thì phải đủ năng lực để theo cuộc chơi này, chứ không phải lấy tiền đi vay ngân hàng để đầu tư vào đây, kiếm lãi.
- Bắt đầu và đi đầu, lúc nào cũng khó, ông nghĩ sao?
- Thì trước nay tôi toàn làm cái khó, chứ có làm cái dễ bao giờ đâu. Chưa ai biết làm gỗ, thì tôi đã mang gỗ từ Kon Tum ra, rồi chưa ai biết làm tàu thủy thì tôi đã làm tàu thủy. Nhiều cái khác nữa….
Người có tiền, hạnh phúc là biết tiêu tiền.
- Đầu tư vào một lĩnh vực rất mới ở Việt Nam, ông có sợ lỗ vốn?
- Đã kinh doanh không được nghĩ sẽ lỗ, đầu tư vào máy bay tôi nghĩ không thể lỗ vì dù thế nào 10 chiếc máy bay vẫn là của mình, vật chất không thể mất đi được.
Người có tiền sẽ kinh doanh theo nguyên tắc “thỏ ba hang”, phân tán đồng tiền theo định hướng để làm.
Thứ nhất, là định hướng làm sao để có thu nhập ổn định cho gia đình, để khỏi “mất vợ” và nuôi được con. Gia đình có tốt, thì công ty mới tốt và công ty tốt thì xã hội mới tốt.
Thứ hai, phải xác định công ty hoạt động cái gì? Nếu làm bất động sản thì phải có đất. Anh đi buôn bất động sản mà không có đất, toàn làm các dự án thì cuối cùng cái quan trọng nhất là đất vẫn không phải của anh.
Thứ ba là đất nước. Mình sinh ra lớn lên ở đâu thì phải yêu quý nơi đó. Quốc huy và Quốc kỳ phải tôn trọng vì đó là nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người và đó là niềm tự hào dân tộc. Vì vậy, phải luôn nghĩ làm gì cho quê hương, đất nước và đầu tư để quê hương, đất nước mình phát triển.
Tôi cho rằng thành phẩm kinh tế làm ra được để đưa vào ý nghĩa, không nên nghĩ được gì, khai thác như thế mất gì. Được cái đã có. Còn cũng như con chim đầu mùa, hạt vương hạt vãi mà ta không làm được nữa, ta xảy đi mất, thì coi như ta chỉ được hưởng thế thôi.
Nếu người có tiền, hạnh phúc là được tiêu tiền. Đừng nghĩ tiếc tiền. Đấy là người không có tiền.
Muốn được bay, chỉ có cách đi học nước ngoài
- Lần đầu tiên ông được ngồi trên máy bay là khi nào?
- Là khi tôi được cử sang Tiệp học cán bộ nguồn.
- Tại sao ông lại chọn đi Tiệp?
- Hồi đấy, cán bộ nguồn đi học chủ yếu đào tạo ở Nga, còn nếu muốn làm giàu thì sang Đức, muốn ăn chơi xa hoa thì đi Tiệp. Tôi chọn Tiệp.
- Vậy ông thích đi nước ngoài vì muốn ăn chơi?
- Vì nhiều lý do. Đầu tiên, tôi thấy các ông ở nước ngoài, ông nào cũng béo đẹp, ăn mặc đẹp, nói chuyện sang trọng.
Hồi tôi đi, ông bố vợ tương lai còn động viên, “thôi Thắng ạ, con cố gắng đi nước ngoài học chính trị về làm cán bộ. Ngày mai con đi máy bay, hôm nay chú đưa con ra xem máy bay như thế nào, ngày mai con ngồi nó xì khói bay lên, thú vị lắm. Còn từ ngày kia, thì ngày nào cũng sẽ là ngày Tết”.
Hồi xưa mỗi năm chỉ có 3 ngày Tết, mùng 1, mùng 2 và mùng 3, và chỉ Tết mới có thịt ăn. Nhưng nghe từ mai toàn Tết là Tết, tức là ngày nào cũng có thịt ăn, trứng thì luộc luôn trăm quả, nghĩ đã thấy sướng.
Ở nhà ốm đau lắm mới được mẹ luộc cho 5 quả trứng. Bố mẹ tôi đi mua sổ, tem phiếu (thời bao cấp) cùng lắm được vài lạng thịt, mấy quả trứng với cân đường.
Vì thế, nghe bố vợ tương lai nói vậy, tôi thích lắm.
- Thời đó, muốn được đi máy bay có khó lắm không?
- Khó chứ. Máy bay là phương tiện Việt Nam chưa có nhiều, được bay lên bầu trời là thích lắm.
Tự kiếm tiền để ăn chơi
- Vì sao ông có biệt danh Thắng “ngổ”?
- Cái này cũng khó nói. Có thể vì tôi thích làm những cái người khác không làm được. Tính ăn chơi cũng có sẵn trong máu, tôi ăn chơi nổi tiếng nhất nước CH Séc.
Tự thích ăn chơi, vì thế cũng phải tự kiếm được tiền để ăn chơi. Bố tôi tuy làm Thứ trưởng, nhưng thời đó cụ cũng không có gì, đôi dép cao su, rồi bộ quần áo bà ba là cùng, nhà thì Nhà nước cấp.
Nguồn "Cafef.vn"

